kodeforest

Nhờ thực hành pháp Niệm Phật -Hộ niệm mà chúng ta tận mắt chứng kiến hàng phàm phu, chỉ một câu A Di Đà Phật niệm cho tới cùng, lâm chung thiết tha cầu sanh Tây Phương Cực Lạc, đã ra đi để lại thân tướng bất khả tư nghì. Chúng con thật không thể nào diễn tả hết nỗi mừng rỡ, xúc động và lòng tri ân  Đức Thế Tôn và Chư Tổ đã ban một pháp ĐẠI CỨU TINH cho chúng sanh Thời Mạt Pháp

Chân thành tri ân chư vị khắp nơi đã đưa lên Youtube và internet và trên các Websites rất nhiều video, MP3, nhạc niệm Phật, các hình ảnh Phật, Bồ Tát, Tây Phương Tiếp Dẫn, các hoa sen.. rất đẹp. Nếu chúng tôi vô tình đã đưa lên trang Website các hình ảnh có bản quyền (Copyright) kính xin chư vị liên hệ chúng tôi và các hình ảnh của chư vị sẽ được xóa ngay tức khắc. Nam mô A Di Đà Phật.

Ngài Tĩnh-Am khi khuyên người niệm Phật, Ngài không ngồi như thế này để khuyên đâu, Ngài không đứng để khuyên đâu… mà chư vị biết là Ngài đã làm như thế nào không?...Ngài quỳ xuống... Ngài chắp tay lại... Ngài khẩn nguyện: Chư vị đồng tu Phật tử ơi!.. Vì việc sanh tử vô cùng lớn lao, mong chư vị hãy Phát Bồ-Đề tâm, trì danh hiệu A-Di-Đà Phật cầu sanh Tịnh-Độ. Quý vị thấy một vị Tổ Sư mà phải quỳ xuống, khẩn khoản cầu xin chư vị Phật tử hãy mau mau niệm Phật cầu sanh Tịnh-Độ. Chư vị có hiểu thấu được tâm can của Tổ Sư không?...(Sơ Suất Của Người Bệnh)

Tổ Thiện-Đạo nói: “Dẫu cho chư Phật trên mười phương, chư đại Bồ-Tát phóng đại quang minh bao trùm vũ trụ, mà bảo ta bỏ câu A-Di-Đà Phật, ta nhất định không bỏ”. 

03. Ngài Ngẫu-Ích đại sư đưa ra sáu mục về niềm tin: Tin nhân- tin quả, tin lý- tin sự, tin tự- tin tha. Thứ Nhất là Tin Nhân-Tin Quả.

Đem hạt bắp gieo xuống đất sẽ mọc thành cây bắp và sẽ cho ra trái bắp. Nhân nào quả đó, thật đơn giản. Nhưng với pháp môn Niệm-Phật, thì cái Nhân-Quả này trở nên tuyệt vời vô cùng. Nhân là Niệm-Phật, và Quả thu được là Thành Phật. Nhiều người vì không biết được cái nhân địa thành Phật trong pháp môn Niệm-Phật, thành ra cứ tưởng câu A-Di-Đà Phật là quá bình thường. Đâu ngờ rằng Niệm Phật là Nhân - Thành Phật là Quả. Đây đúng là đỉnh cao của Nhân-Quả. Chính vì thế mà những vị Bồ-Tát Thập-Địa, Cửu-Địa, Bát-Địa, Thất-Địa là những vị Địa-Thượng Bồ-Tát trên cõi Hoa-Nghiêm ngày đêm đều niệm Phật.

Trong Thiền-Tông có câu “Minh Tâm Kiến Tánh”. Minh tâm là tâm mình sáng ra, tâm mình được khai mở ra. Kiến tánh là thấy được Chơn-Tâm Tự-Tánh của mình. Khi kiến tánh thì thành Phật.

Mỗi pháp môn có mỗi phương cách đi vào Chơn-Tâm Tự-Tánh. Người niệm Phật thì đi thẳng vào Chơn-Tâm bằng cách niệm Phật. Niệm Phật là con đường về với Chơn-Tâm ngắn nhất. Tại vì A-Di-Đà Phật” chính là Chơn-Tâm Tự-Tánh của mỗi người chúng ta.

Như vậy bây giờ làm sao mà thấy được Chơn-Tâm Tự-Tánh đây? Người nào nghe lời Phật dạy, quyết lòng niệm câu A-Di-Đà Phật, niệm thẳng cái Chơn-Tâm Tự-Tánh thì Chơn-Tâm Tự-Tánh khai mở.

Chính vì thế mà đức Quán-Thế-Âm Bồ-Tát, Ngài Văn-Thù Sư-Lợi Bồ-Tát tuyên dương pháp môn Niệm Phật là pháp môn đệ nhất trong tất cả các pháp môn. Ngài Đại-Thế-Chí là người tuyên dương pháp môn Niệm Phật đầu tiên trên pháp giới, Ngài nói quyết lòng niệm Phật tương tục đi thì Chơn-Tâm Tự-Tánh khai mở. Chính vì thế, pháp môn Niệm Phật nghe thì đơn giản, thấy thì tầm thường, nhưng quả thực là pháp môn vi diệu đệ nhất.

Hôm nay chúng ta tin vào câu A-Di-Đà Phật. Chư vị phải mừng lên, là sở dĩ trong nhiều đời nhiều kiếp chúng ta đã có cái vốn lớn lắm rồi. Nhờ cái vốn lớn đó dồn lại đây, nên trong thời mạt Pháp này chúng ta gặp câu A-Di-Đà Phật tin tưởng mà niệm. Bây giờ xin chư vị mạnh dạn bồi dưỡng cái niềm tin cho vững vàng lên, để trong một đời này chúng ta vãng sanh về Tây-Phương Cực-Lạc, chúng ta thành quả vị Phật. Mong Chư vị hiểu được như vậy, mới giữ tâm vững vàng, yên chí mà đi.

Chúng ta đang nói đến chữ TÍN, tin có Nhân có Quả. Xin chư vị nhớ cho, Nhân Niệm Phật thì Quả Thành Phật. Chúng ta có đầy đủ tất cả những nhân duyên đó. Hôm nay xin nhắc lại để mong chư vị:

- Đừng đem cái Nhân Thành Phật này mà đặt vào những thứ thần thông, phép lạ... Cầu thần thông phép lạ, thì với cái Nhân này thay vì thành Phật lại thành một ông Tiên trong sáu đường sanh tử.

- Đừng đem cái Nhân Thành Phật này mà đặt vào chỗ tham chấp. Vì có tâm tham lam, thì Nhân này thay vì thành Phật lại thành loài Ngạ-Quỷ đói khát.

- Đừng đem cái Nhân Thành Phật này mà đặt tại cõi Ta-Bà, ví dụ như cầu danh văn lợi dưỡng, cầu sự nghiệp tiền tài, cầu an khang tráng kiện, thì chúng ta sẽ ở lại trong cảnh lục đạo luân hồi này mà chịu nạn, chứ không thể thành đạo được.

Chính vì vậy, xin khuyên chư vị hãy đem cái nhân này đặt ở trên cõi Tây-Phương Cực-Lạc đi, tức là hãy kết duyên với cõi Tây-Phương Cực-Lạc, thì cái Nhân Thành Phật này cho chúng ta về được Tây-Phương. Tất cả Nhân-Duyên-Quả Báo này tự chính chúng ta sắp đặt lấy. Về được Tây-Phương Cực-Lạc, thì cõi nước đó là cõi của Chơn-Tâm Tự-Tánh, Chơn-Tâm Tự-Tánh gặp duyên sẽ tự nhiên hiển lộ ra mà chúng ta thành Phật. Chính vì thế, mong chư vị trân quý cơ hội này để thành đạo.

Từ vô lượng kiếp qua, cái nhân Phật chúng ta luôn luôn có sẵn, chỉ vì cái duyên đặt không đúng chỗ, nên chúng ta mãi bị trầm luân trong bể khổ. Phật Tánh của chúng ta là cái Nhân vẫn có ở tại đây, bây giờ hãy đặt nó cho đúng vào môi trường, tức là đúng duyên, thì tự nhiên chúng ta sẽ thành tựu đạo quả.

khi đã nghĩ đến tìm đường thoát vòng sanh tử luân hồi thì mong chư vị phải nhớ cho, đức Thế-Tôn dạy rằng, trong thời chánh pháp một người tu hành chỉ cần gìn giữ giới luật đầy đủ nghiêm minh cũng có thể thành đạo. Đến thời tượng pháp thực hiện thiền định có thể giải thoát. Nhưng đến thời mạt pháp, thì chỉ còn pháp môn niệm Phật mới có năng lực giúp cho một người vượt qua sanh tử luân hồi, vãng sanh thành đạo. Đã niệm Phật rồi mà giờ đây chư tổ còn nói rằng, người niệm Phật mà không được hộ niệm, không có sự trợ duyên cho họ trước những giây phút ra đi, thì 1.000 người niệm Phật, nhiều lắm cũng chỉ có 2 người, 3 người, 4 người, 5 ngườiđược phước phần vãng sanh, còn 995 người kia vẫn còn bấp bênh, khó khăn vô cùng!...

Tại sao vậy? Nên nhớ càng về sau nghiệp chướng của chúng sanh càng nặng, oan gia trái chủ càng nhiều, và vọng tưởng càng lớn. Lúc tỉnh táo thì niệm Phật leo lẻo, cứ tưởng vậy là thành tâm, tưởng mình được nhất tâm bất loạn, tưởng mình ngon hơn thiên hạ, v.v... Nhưng khi ngã một căn bệnh xuống thì tất cả tinh thần niệm Phật đều tan biến mất hết, đối diện với một bệnh khổ thường khiến cho người niệm Phật không còn là người niệm Phật nữa, mà là người sợ bệnh, người sợ chết, người thương con nhớ cháu, người quyến luyến gia tài, tham chấp sự nghiệp, danh vọng, v.v... Chính vì tâm không buông xả tình chấp thế gian, nên pháp đại cứu tinh của Thế-Tôn cũng trở nên yếu đi, dù có hộ niệm cũng khó cứu được người đó vãng sanh Tịnh-Độ.

Hiểu được như vậy, mong chư vị hãy bắt đầu cố gắng nghiên cứu phương pháp hộ niệm cho thật cẩn thận. Hãy bỏ công ra mà tìm hiểu đi, rồi chư vị sẽ phát hiện ra rằng, phương pháp hộ niệm có vẻ thấp kém, cụ thể, đơn giản... ngồi trước người bệnh niệm A-Di-Đà Phật mà lại giúp được họ vãng sanh. Thật sự vi diệu bất khả tư nghì!

Hãy nghĩ thử, nếu không phải là một pháp vi diệu thì làm sao có thể cứu một người phàm phu tội chướng sâu nặng ra đi để lại tướng hảo bất khả tư nghì như vậy? Có những người ra đi hương thơm bay ra. Chính Diệu Âm này đã tận mắt thấy những người ra đi, ngày đó cả cái vườn hoa tự nhiên nở trắng xóa. Thực sự có những chuyện lạ lùng, ngoài sự tưởng tượng của mình.

Xin thưa với chư vị, một đại pháp dành cho chúng sanh trong thời mạt pháp này được cứu độ chính là câu A-Di-Đà Phật. Hãy làm sao giúp cho một người niệm được câu A-Di-Đà Phật, thực sự phát nguyện cầu vãng sanh, thì người đó sẽ được vãng sanh. Còn nếu chúng ta lơ là pháp hộ niệm, cứ đơn thuần nghĩ rằng, người đó tu hành mấy chục năm rồi, niệm Phật năm chục năm rồi thì chắc chắn được vãng sanh thôi, chứ có gì đâu mà lo lắng. Không phải vậy đâu.

- Mấy chục năm niệm Phật, nhưng trước giờ phút ra đi họ niệm Phật không được!...

- Mấy chục năm qua họ nguyện vãng sanh, nhưng ở giờ phút ra đi họ nguyện không được!...

- Mấy chục năm trường người ta niệm Phật, tưởng rằng có tín tâm, nhưng đến lúc nằm xuống thì tín tâm bay mất hết!...

Chỉ có những người chưa bị bệnh, còn tỉnh táo đến ngồi trước người bệnh đó hướng dẫn nhắc nhở họ, thì may ra mới giúp người bệnh trở về được với ba món tư lương Tín-Nguyện-Hạnh một cách cụ thể, nhờ vậy mà họ vãng sanh.

Mong chư vị cố gắng, hãy bỏ thêm chút thời giờ nghiên cứu lại pháp hộ niệm, thì tự nhiên chư vị sẽ có khả năng giúp người vãng sanh. Mà cứu người tức là cứu chính mình vãng sanh vậy.( Hộ Niệm Chú Ý 04)

Nam Mô A di Đà Phật

leave a comment

Copyright 2017 © Designed by Gowebbi. All rights reserved.