kodeforest

Nhờ thực hành pháp Niệm Phật -Hộ niệm mà chúng ta tận mắt chứng kiến hàng phàm phu, chỉ một câu A Di Đà Phật niệm cho tới cùng, lâm chung thiết tha cầu sanh Tây Phương Cực Lạc, đã ra đi để lại thân tướng bất khả tư nghì. Chúng con thật không thể nào diễn tả hết nỗi mừng rỡ, xúc động và lòng tri ân  Đức Thế Tôn và Chư Tổ đã ban một pháp ĐẠI CỨU TINH cho chúng sanh Thời Mạt Pháp

Chân thành tri ân chư vị khắp nơi đã đưa lên Youtube và internet và trên các Websites rất nhiều video, MP3, nhạc niệm Phật, các hình ảnh Phật, Bồ Tát, Tây Phương Tiếp Dẫn, các hoa sen.. rất đẹp. Nếu chúng tôi vô tình đã đưa lên trang Website các hình ảnh có bản quyền (Copyright) kính xin chư vị liên hệ chúng tôi và các hình ảnh của chư vị sẽ được xóa ngay tức khắc. Nam mô A Di Đà Phật.

Ngài Tĩnh-Am khi khuyên người niệm Phật, Ngài không ngồi như thế này để khuyên đâu, Ngài không đứng để khuyên đâu… mà chư vị biết là Ngài đã làm như thế nào không?...Ngài quỳ xuống... Ngài chắp tay lại... Ngài khẩn nguyện: Chư vị đồng tu Phật tử ơi!.. Vì việc sanh tử vô cùng lớn lao, mong chư vị hãy Phát Bồ-Đề tâm, trì danh hiệu A-Di-Đà Phật cầu sanh Tịnh-Độ. Quý vị thấy một vị Tổ Sư mà phải quỳ xuống, khẩn khoản cầu xin chư vị Phật tử hãy mau mau niệm Phật cầu sanh Tịnh-Độ. Chư vị có hiểu thấu được tâm can của Tổ Sư không?...(Sơ Suất Của Người Bệnh)

Tổ Thiện-Đạo nói: “Dẫu cho chư Phật trên mười phương, chư đại Bồ-Tát phóng đại quang minh bao trùm vũ trụ, mà bảo ta bỏ câu A-Di-Đà Phật, ta nhất định không bỏ”. 

09. Tại Sao Cần Nghiên Cứu Hộ Niệm liền? (Xin bấm để xem lời giải)

Chư vị đã từng thấy một vị tu hành cả đời mà ra đi với thân thướng cứng đơ, nét mặt đau khổ chưa? Nhiều Lắm!

Chư vị đã từng thấy người phát nguyện vãng sanh, niệm Phật mấy chục năm mà ra đi không được vãng sanh chưa? Nhiều lắm!

Chư vị đã từng thấy người có tín nguyện hạnh đầy đủ, niềm Phật mấy chục năm trời mà lúc sắp chết tự nhiên sanh tâm chán ghét câu A Di Đà Phật chưa? Cũng có nhiều!

Ngược lại chư vị đã từng nghe một người chưa biết Phật Pháp, lúc lâm chung được thiện tri thức khuyên lơn, chỉ điểm và hộ niệm mà phát tâm thiết tha tin tưởng và niệm Phật được vãng sanh chưa? Thật là nhiều đến điếm không hết rồi phải không chư vị?

Trong những năm tháng qua, chúng ta đã nghe và thấy quá nhiều những sự chứng minh về điều này, trong khi đó một người già cả hiền lành, không biết gì về những danh từ này, họ lại vãng sanh an nhiên tự tại. Một người Pháp tên là Philip Forrel, không biết gì về giáo lý đạo Phật, chỉ biết nghe theo lời hướng dẫn của ban hộ niệm mà niệm A-Di-Đà Phật, thèm muốn vãng sanh về Tây-Phương, không cần nghĩ ngợi gì thêm, vậy mà ông ta ra đi để lại thoại tướng tốt bất khả tư nghì, lại có nhiều người niệm Phật nhiều năm mà không hiểu ra cái giá trị lớn lao của đạo lý buông xả nên đành chịu vướng nạn!... Xin thư với chư vị chính là những cái chấp nhỏ nhặt hàng ngày thường trói buộc chúng ta lại trong lục đạo luân hồi này. Chính là những cái chấp hàng ngày nó trói quá chặt, không cho mình thoát ly.

Người sắp chết bị mê man bất tỉnh!... Mê man bất tỉnh vì nghiệp chướng bao vây không nhấc đầu nổi, bệnh khổ hành hạ thân tâm nát tan. Trong cơn mê man đó làm sao biết được đâu là thân, đâu là tâm?… Thật ra lúc đó tâm hồn của họ đang bị vùi dập trong những cảnh giới đau khổ, vô cùng hãi hùng, còn đâu sự minh mẫn mà niệm câu A Di Đà Phật.

Tại sao khi chết có tướng xấu như vậy?

Thứ nhất, vì nghiệp khổ hành hạ thân xác làm cho họ bị đau đớn rã rời, hành hạ cái tâm làm cho họ mê man bất tỉnh. Trong tình trạng đó, ai còn có khả năng phân biệt đường nào sáng, đường nào tối đây!... Trong cơn đau đớn nét mặt của ai được tươi tỉnh đây? Trong cơn kiệt tận ai là người giữ được sáng suốt đây? Nghĩa là con người lúc đó đã bất lực, hoàn toàn bị nghiệp lực chi phối rồi!...

Thứ hai, là tại vì trong nhiều đời nhiều kiếp cho đến đời này họ tiếp tục sát sanh hại mạng, tạo sát nghiệp nặng quá, oan gia trái chủ quá nhiều. Đến lúc nằm xuống thì oan gia trái chủ hợp lực công phá làm cho người sắp chết phải trải qua những cảnh giới vô cùng hãi hùng!... Chính vì sự kinh hãi này làm cho tâm hồn điên loạn, khó có thể sáng suốt chọn đường nào tốt để đi, khó tránh khỏi cạm bẫy!...

Tâm khổ thì đi theo đường khổ. Đường nào là đường khổ? Ba cảnh giới ác đạo chính là đường khổ.

Thấy vậy mà thương cho chúng sanh. Xin chư vị hãy cố gắng phát tâm dũng mãnh đi hộ niệm giúp người vãng sanh. Hãy truyền bá phương pháp hộ niệm ra, để cảnh tỉnh nhiều người sớm chú ý đến, đừng nên mập mờ mà lơ là đến tương lai huệ mạng của mình. Cái thân này dù khỏe tới đâu, thì sống vài chục năm nữa rồi cũng có ngày phải chết. Xin thưa với chư vị, thời gian vài chục năm, 30 năm, 40 năm, 80 năm trên thế gian này như một giấc ngủ trưa ở trên cảnh trời nào đó mà thôi. Có những cảnh trời có giấc ngủ trưa, có những cảnh trời không có giấc ngủ trưa. Ví dụ như cảnh trời sắc-giới họ không cần ngủ nữa, thì thời gian mình sống ở đây chưa bằng thời gian họ uống một ly cà phê. Không biết trên trời có uống cà phê không, nhưng ý của Diệu-Âm muốn nói rằng cuộc sống ở đây quá ngắn tạm, ví như một vị Thiên-Nhân đi ra vườn thăm hoa chưa kịp trở vào, thì ở đây thọ mạng của chúng ta đã hết rồi. Nhanh chóng như vậy đó!...

Nếu hiểu được cái thọ mạng ở tại thế gian này quá vô thường, tạm bợ, ngắn ngủi, thì chúng ta đừng nên sơ ý đem vọng tưởng mình ra mà đố cuộc với nạn tử-tử sanh-sanh trải qua vạn đời vạn kiếp nhé. Thật oan uổng lắm đấy!...

Chư vị biết rằng, một người được vãng sanh thì thân tướng của họ đẹp lắm. Nếu cứ để vậy mà niệm Phật trong 5 ngày, chư vị sẽ thấy ngày thứ năm sẽ đẹp hơn ngày thứ tư, ngày thứ tư sẽ đẹp hơn ngày thứ ba, ngày thứ ba sẽ đẹp hơn lúc mới vãng sanh... Nếu được phép, cứ để vậy niệm Phật hộ niệm thêm 10 ngày nữa thử coi, chư vị sẽ chứng kiến một hiện tượng lạ lùng vô cùng, không thể nghĩ bàn. Thật bất khả tư nghì!... Một thân xác chết rồi, để vậy 10 ngày niệm Phật nhưng không hôi, không thối, nhiều khi càng để càng tươi lên. Thật bất khả tư nghì!... Có chứng kiến được mới thấy pháp Phật nhiệm mầu, không thể dùng trí óc thế gian mà lý luận được. Trong quá khứ Diệu-Âm biết được có người vãng sanh xong, họ để tại nhà niệm Phật 16 ngày mà thân tướng vẫn đẹp. Bà Bác mẹ chồng người em gái Diệu-Âm, 94 tuổi, vãng sanh năm 2014, để tại nhà niệm Phật suốt 5 ngày tại Long-Khánh, dưới thời tiết lúc đó rất nóng, nhưng càng niệm càng đẹp, càng niệm càng đẹp, hoàn toàn không có gì trở ngại. Người đời thường sợ mùi tử khí gì đó, nhưng thực sự đã vãng sanh thì hoàn toàn không có vấn đề này. Một bà cụ đã vãng sanh tuyệt vời…

Muốn vãng sanh về Tây-Phương Cực-Lạc chúng ta phải thấy được rằng những cái chấp nhỏ nhặt hàng ngày thường trói buộc chúng ta lại trong lục đạo luân hồi này.

Ví dụ, có những người vào một căn phòng thấy kém gọn gàng một chút thì chịu không nổi. Coi chừng vì cái chấp này làm mình mất vãng sanh. Nếu trên bàn của tôi thiếu một bình hoa, tôi bực bội chịu không nổi. Coi chừng cái chấp này làm mình mất vãng sanh. Nếu đứa con của tôi không biết tu... tôi sẽ buồn không chịu nổi. Đứa con không biết tu mà nó không buồn, còn mình biết tu mà lại buồn. Buồn phiền thì đành mất vãng sanh thôi. Mong chư vị thấy được những sơ suất này thì cơ hội vãng sanh của những người niệm Phật chúng ta đang nằm ngay trước mắt.

Chư vị ơi!... Những chuyện này không phải lớn. Chỉ là những điều nhỏ nhặt hàng ngày, nhưng lại thường gặp đối với những người phàm phu như chúng ta. Còn những chuyện chứng đắc cao siêu gì đó khó đến với chúng ta lắm, đừng nên để ý tới làm chi. Những cảnh “Nhất tâm bất loạn” không bao giờ đến với chúng ta, thì lo tới làm chi? Hãy biết rõ phận mình là phàm phu mà nuôi dưỡng tâm thành kính, khiêm hạ thì chúng ta chính thức là đương cơ của pháp môn niệm Phật. Ngài Pháp-Nhiên thượng nhân nói rằng, 48 đại nguyện của A-Di-Đà Phật lập ra nhằm để cứu độ những người phàm phu tục tử tội chướng sâu nặng, căn cơ thấp kém như chúng ta, chứ đâu phải nhằm cứu độ những vị đại Bồ-Tát. Chư vị nghĩ thử lời này có đúng không?...

Ngài Tịnh-Không nói, phải buông xả vạn duyên, buông xả hết. Tập buông xả để cho tâm chúng ta thoải mái. Buông xả nhiều thì cuối cùng vướng ít. Buông xả ít thì cuối cùng vướng nhiều. Bây giờ mình có buông được 100% đi nữa thì khi nằm xuống vẫn còn có điều sơ sót phải vướng mắc, huống chi là không chịu buông. Vì thế, hộ niệm không phải có người tới ngồi bên niệm Phật thì người bệnh được vãng sanh đâu. Người bệnh phải biết buông xả, để giảm bớt những điều vướng mắc mới được.

Làm việc thiện mà chấp vào việc thiện thì có thể mất vãng sanh. Chư vị có tin được điều này không? Chính Diệu-Âm đã từng gặp  người suốt cả cuộc đời thích làm thiện làm phước, thường kiếm tiền bạc về quê xây nhiều giếng nước để giúp những làng nghèo khổ. Tốt đấy chứ. Nhưng đến khi sắp chết thì bị mê man bất tỉnh. Trong cơn mê thường nhắc đến “Cái Giếng”... Những lúc vừa được tỉnh dậy, thì câu nói đầu tiên là “Cái Giếng”...

Có người sau khi may mắn thoát được một tai nạn nào đó mới phát tâm ăn chay trường... Tốt đấy chứ. Nhưng đi đâu cũng khoe: “Tôi phát tâm ăn chay trường”... Rồi đến khi bệnh nặng, bị mê man bất tỉnh. Trong cơn mê sản thường thốt lên: “Tôi ăn chay trường”... đến cuối cùng ban hộ niệm tới hộ niệm, thì người này thường khi quên câu Phật hiệu, mà lại thường nhớ câu: “Tôi ăn chay trường”...

Chư vị nghĩ thử, những người vướng phải tình trạng này là mê hay tỉnh? Có thể được vãng sanh không? Nên nhớ cho, làm thiện thì có phước, nhưng chấp vào phước thì phước này làm sao thắng được nghiệp chướng để giải thoát!... Ăn chay trường cũng để tạo phước hữu lậu mà thôi. Còn ăn chay trường mà chấp vào ăn chay trường thì coi chừng tương lai có thể thành một con gì ăn cỏ, chứ không phải ăn chay trường thì được vãng sanh về Tây-Phương Cực-Lạc đâu...

Xin chư Vị nên nhớ kỹ điểm này để chúng ta đi cho trọn con đường vãng sanh đã định. Muốn tới đích thì phải buông xuống cho nhiều. Việc ác chúng ta phải buông, việc thiện cũng phải biết buông. Buông việc ác xuống là “Chư ác mạc tác”, không làm việc ácBuông việc thiện xuống là “làm thiện mà như không làm”, chứ không phải không làm việc thiện. Tùy duyên làm thiện, không được phan duyên. Nói cách khác, làm thiện mà không được chấp vào đó để tâm khỏi bị vướng, gọi là “Chúng thiện phụng hành, tự tịnh kỳ ý”... Nên nhớ cho, thiện-nghiệp hay ác-nghiệp vẫn là nghiệp của sáu đường sanh tử luân hồi, không thể giải thoát. Nói rõ hơn, ta đang tu con đường “Tịnh Nghiệp Vãng Sanh” Tịnh-Độchứ không phải “Thiện Nghiệp Tạo Phước” thế gian vậy.

Thời mạt pháp này, Phật nói ức vạn người tu, tìm đâu ra một người chứng đắc. Chính vì không dễ dàng chứng đắc như mình tưởng, nên con đường tự lực tu chứng thật sự khó thực hiện được!... Còn pháp hộ niệm thì tuy rằng quá đơn giản, nhưng thành quả cứu được người vãng sanh đã có sự chứng minh rõ rệt trước mắt. Pháp hộ niệm phải chăng chính là đại cứu tinh cho hạng người hạ căn như chúng ta. Rõ ràng là nghiệp chướng chúng ta chưa phá được, phiền não chúng ta chưa phá được, oan gia trái chủ của chúng ta vẫn còn đầy dẫy, nhưng nhờ lòng chí thành chí kính niệm A-Di-Đà Phật, nguyện cầu được vãng sanh Tây-Phương Cực-Lạc mà tương ứng với đại nguyện của đức A-Di-Đà Phật, chúng ta được Ngài tiếp đón về Tây-Phương Cực-Lạc.

Chính vì thế, dù Ấn-Quang đại sư là Đại-Thế-Chí Bồ-Tát tái lai trong thời này, nhưng Ngài luôn luôn căn dặn chúng sanh phải biết khiêm nhường, phải biết mình còn là phàm phu, phải thấy nghiệp chướng của mình còn nặng, phải thành tâm sám hối và chí thành chí kính niệm câu A-Di-Đà Phật đề cầu vãng sanh. Ngài nói, cứ tu hành như vậy thì người nào cũng được vãng sanh.

Hãy lắng nghe thật kỹ lời của chư tổ, mau mau áp dụng phương thức chí thành chí kính, thành tâm sám hối mà niệm Phật. Làm được vậy thì những người phàm phu tục tử này sẽ được về Tây-Phương. Về được Tây-Phương rồi thì không chứng chư vị cũng chứng, không đắc chư vị cũng đắc để một đời thành tựu đạo quả.

Có một lần có người hỏi ngài Pháp-Nhiên rằng:

- Nếu con niệm Phật không được “Nhất tâm bất loạn” thì làm sao được vãng sanh?

Ngài trả lời:

- Nếu thật sự niệm Phật đến “Nhất tâm bất loạn” mới được vãng sanh thì chính ta cũng mất phần vãng sanh rồi.

Ngài Ấn-Quang nói, "Thời mạt pháp này, chúng sanh tâm ý vọng động, ưa mong cầu cảm ứng, nếu thật sự chứng đắc thì chẳng có gì trở ngại, còn nếu không thì dễ bị vướng vào lưới ma...". Vì vậy, vấn đề tu tập xin chư vị phải hết sức thận trọng, chớ nên sơ ý. 

Những lời dạy của tổ sư nhằm nhắc nhở cho chúng ta chớ quá mong cầu, mà phải tập buông xả, buông xả từng chút, từng chút ra để tránh bị vướng nạn... 

Muốn vãng sanh thì tập cái tâm hiền hòa, không chấp là tốt nhất. Chư vị cứ để ý coi, người nào có tâm hồn thoải mái, không chấp, không phê phán ai, thường thường là những người dễ hưởng được phước phần vãng sanh nhất. Hãy tập buông xả cho nhiều thì chư vị sẽ thấy đường vãng sanh nằm ngay trước mắt. Còn cứ chấp trước, dù là chấp vào việc thiện vẫn phải bị kẹt trong ba đường thiện, không thể thoát ly sanh tử luân hồi. Đây là sự thực.

Thôi thì, chấp xấu cũng bỏ, chấp tốt cũng bỏ luôn... để cho tâm chúng ta tự tại một chút. Niệm Phật vãng sanh về Tây-Phương thành đạo rồi, chúng ta thị hiện trở lại đây, lúc đó có thể dùng thiện xảo phương tiện mà chấp để độ chúng sanh cũng được, đó mới là con đường đúng nhất vậy.

Vậy thì muốn cứu mình hãy mau mau niệm A Di Đà Phật cầu sanh Tây Phương Cực Lạc và mau mau nghiên cứu hộ niệm đi chư vị. Nếu có cha mẹ, người thân đã có tuổi xin chư vị hãy mau mau khuyên người niệm phật và tìm ngay ban hộ niệm tại địa phương…Đứng để cơ hội cứu rỗi vượt thoát thì ngàn kiếp khó gặp lại! ( Hộ Niệm Chú Ý)

Nam Mô A Di Đà Phật

leave a comment

Copyright 2017 © Designed by Gowebbi. All rights reserved.